食糟民

宋代 欧阳修
田家种糯官酿酒,椎利秋毫升与斗。 酒沽得钱糟弃物,大屋经年堆欲朽。 酒醅瀺灂如沸汤,东风来吹酒瓮香。 累累罂与瓶,惟恐不得尝。 官沽味醲村酒薄,日饮官酒诚可乐。 不见甲中种糯人,釜无糜粥度冬春。 还来就官买糟食,官吏散糟以为德。 嗟彼官吏者,其职称长民。 衣食不蚕耕,所学义与仁。 仁当养人义适宜,言可闻达力可施。 上不能宽国之利,下不能饱尔之饥。 我饮酒,尔食糟, 尔虽不我责,我责何由逃。
tián jiā zhòng nuò guān niàng jiǔ   chuí qiū háo shēng dòu  
jiǔ qián zāo   jīng nián duī xiǔ  
jiǔ pēi chán zhuó fèi tāng   dōng fēng lái chuī jiǔ wèng xiāng  
lěi lěi yīng píng   wéi kǒng cháng  
guān wèi nóng cūn jiǔ báo   yǐn guān jiǔ chéng  
jiàn jiǎ zhōng zhǒng nuò rén   zhōu dōng chūn  
hái lái jiù guān mǎi zāo shí   guān sàn zāo wéi  
jiē guān zhě   zhí chēng cháng mín  
shí cán gēng   suǒ xué rén  
rén dāng yǎng rén shì   yán wén shī  
shàng néng kuān guó zhī   xià néng bǎo ěr zhī  
yǐn jiǔ   ěr shí zāo  
ěr suī   yóu táo