史宰见和依韵为谢

宋代 徐鹿卿
巧酿河阳满县春,居然尽洗簿书尘。桑间驯雉诚为异,渚畔飞鸥祇渐遵。 良玉自应求即我,明珠宁肯暗投人。冷官窃笑诗情浅,无计能令子建亲。
qiǎo niàng yáng mǎn xiàn chūn   rán jǐn 簿 shū chén sāng jiān xùn zhì chéng wèi zhǔ   pàn fēi ōu jiàn zūn    
liáng yìng qiú   míng zhū nìng kěn àn tóu rén lěng guān qiè xiào shī qíng qiǎn   néng lìng jiàn qīn