石语十一月十二日晨窗

宋代 单人耘
我居一勺庵,院有一块石。其貌颇不扬,嵚崎在其质。 游罢青城与峨眉,方知此石本来奇。“看似平常却奇崛,”荆公此语庶得之。 峥嵘铁骨籀篆文,风捲云缠千皴痕。不缀藓苔有古意,不识娲仙有仙气。 灵根不在林泉下,遁入河阳宝虹画。慰我幽独两清腴,诗思惊诧忽盘纡。 大峨岭下黯风雨,洗心亭口双虬翥。白湍黝岩斗琤瑽,飞来一拳憩小圃。 细蒲矮棕映日光,秋窗臆对语锵锵:“峨眉桥椿到东瀛,流漂万里结善因。 洒家亦自峨眉至,报君幼年诗所纪:‘绛石轩中绛石仙,轩中绛石吐云烟’。 吾无烟云吐向君,裸吾体兮袒吾心。君性婉美太多情,俗累所欺囿于今。 何如缄閟学无生。吾之形状丑且怪,森森棱角大自在。 吾之陋丑乃文采,吾之怪默乃真爱。千岁万祀不转移,千岩万岫藏一芥。” 一芥在庭伴一勺,峨眉青城不可凿。
sháo ān   yuàn yǒu kuài shí mào yáng   qīn zài zhì
yóu qīng chéng é méi   fāng zhī shí běn lái 。“   kàn píng cháng què jué     ,” jīng gōng shù zhī
zhēng róng tiě zhòu zhuàn wén   fēng juǎn yún chán qiān cūn hén zhuì xiǎn tái yǒu   shí xiān yǒu xiān
líng gēn zài lín quán xià   dùn yáng bǎo hóng huà wèi yōu liǎng qīng   shī jīng chà pán
é lǐng xià àn fēng   xīn tíng kǒu shuāng qiú zhù bái tuān yǒu yán dòu chēng cōng   fēi lái quán xiǎo
ǎi zōng yìng guāng   qiū chuāng duì qiāng qiāng     :“ é méi qiáo 椿 chūn dào dōng   yíng liú piāo wàn jié shàn
jiā é méi zhì   bào jūn yòu nián shī suǒ     :‘ jiàng shí xuān zhōng jiàng shí   xiān xuān zhōng jiàng shí   yún
yān yún xiàng jūn   luǒ tǎn xīn jūn xìng wǎn měi tài duō qíng   lèi suǒ yòu jīn
jiān xué shēng zhī xíng zhuàng chǒu qiě guài   sēn sēn léng jiǎo zai
zhī lòu chǒu nǎi wén cǎi   zhī guài nǎi zhēn ài qiān suì wàn zhuǎn   qiān yán wàn xiù cáng jiè 。”  
jiè zài tíng bàn sháo   é méi qīng chéng záo