十月一日浮桥成以故事宴客凌云

宋代 陆游
阴风吹雨白昼昏,谁扫云雾升朝暾?三江水缩献洲渚,九顶秀色欲塞门。 西山下竹十万个,江面便可驰车辕。 巷无居人亦何怪,释耒来看空山村。 竹枝宛转秋猿苦,桑落潋灩春泉浑。 众宾共醉忘烛跋,一径却下缘云根。 走沙人语若潮卷,争桥炬火如星繁。 肩舆睡兀到东郭,空有醉墨留衫痕。 十年万事俱变灭,点检自觉惟身存。 寒灯夜永照耿耿,卧赋长句招羁魂。
yīn fēng chuī bái zhòu hūn   shuí sǎo yún shēng zhāo tūn   sān jiāng shuǐ suō xiàn zhōu zhǔ   jiǔ dǐng xiù sài mén
西 shān xià zhú shí wàn   jiāng miàn biàn 便 chí chē yuán
xiàng rén guài   shì lěi lái kàn kōng shān cūn
zhú zhī wǎn zhuǎn qiū yuán   sāng luò liàn yàn chūn quán hún
zhòng bīn gòng zuì wàng zhú   jìng què xià yuán yún gēn
zǒu shā rén ruò cháo juǎn   zhēng qiáo huǒ xīng fán
jiān shuì dào dōng guō   kōng yǒu zuì liú shān hén
shí nián wàn shì biàn miè   diǎn jiǎn jué wéi shēn cún
hán dēng yǒng zhào gěng gěng   cháng zhāo hún