十月一日

宋代 刘攽
十月西北风,肃肃天雨霜。节物感人多,客子心内伤。 心伤鬒发变,引领望故乡。故乡多乔木,丘垄生白杨。 柏叶自宜翠,草根今已黄。旦思归阳陂,暮忆栖后冈。 况此佳辰朝,都邑事有常。平明重城开,车马如飞翔。 贵贱同一丘,蒿艾连石羊。恸哭朔风悲,一豁沉痛肠。 奈何守微禄,局促限一方。隳官固非孝,捧檄固已狂。 黾俛聊自抑,涕流浩沾裳。
shí yuè 西 běi fēng   tiān shuāng jié gǎn rén duō   xīn nèi shāng    
xīn shāng zhěn biàn   yǐn lǐng wàng xiāng xiāng duō qiáo qiū   lǒng shēng bái yáng    
bǎi cuì   cǎo gēn jīn huáng dàn guī yáng bēi   hòu gāng    
kuàng jiā chén cháo   shì yǒu cháng píng míng zhòng chéng kāi chē   fēi xiáng    
guì jiàn tóng qiū   hāo ài lián shí yáng tòng shuò fēng bēi   huō chén tòng cháng    
nài shǒu wēi   xiàn fāng huī guān fēi xiào pěng   kuáng    
mǐn liáo   liú hào zhān shang