十月暄甚人多疾十六日风雨作寒气候方少正作

宋代 陆游
昔我从行台,宿师南山旁。 仲秋已戒寒,九月常霣霜。 入冬即大雪,人马有仆僵。 土床炽薪炭,旃毳如胡羌。 果蔬悉已冰,熟视不得尝。 猎骑荷戈归,争献狐与狼。 是时意气快,岂复思江乡。 迩来四十载,余景迫耄荒。 结茅镜湖曲,气候岁靡常,残暑排不去,单衣作重阳,霜晚木未丹,地燠草不黄,玄冥失号令,疟鬼意颉颃。 忽焉风雨恶,纵击势莫当,颇疑地撼轴,又恐河决防。 和泥补窍穴,乞火燎衣裳。 霰雪虽未作,疾疠幸退藏。 风炉荠糁美,瓦甑粳饭香,比邻共安健,相与歌虞唐。
cóng xíng tái   宿 shī nán shān páng
zhòng qiū jiè hán   jiǔ yuè cháng yǔn shuāng
dōng xuě   rén yǒu jiāng
chuáng chì xīn tàn   zhān cuì qiāng
guǒ shū bīng   shú shì cháng
liè guī   zhēng xiàn láng
shì shí kuài   jiāng xiāng
ěr lái shí zài   jǐng mào huāng
jié máo jìng   hòu suì cháng   cán shǔ pái   dān zuò chóng yáng   shuāng wǎn wèi dān   cǎo huáng   xuán míng shī hào lìng   nüè guǐ jié háng
yān fēng è   zòng shì dāng   hàn zhóu   yòu kǒng jué fáng
huó qiào xué   huǒ liǎo shang
xiàn xuě suī wèi zuò   xìng tuì 退 cáng
fēng sǎn měi   zèng jīng fàn xiāng   lín gòng ān jiàn   xiāng táng