十月桃

宋代 李弥逊
浮云无定,任春风万点,吹上寒枝。砌外珑璁,暗香夜透帘帏。闲情最宜酒伴,胜黄昏、冷月清溪。风流谢傅,梦到华胥,长是相随。似凝愁、不语谁知。芳思乱微酸,已带离离。传语花神,任教横竹三吹。枝头要看如豆,趁和羹、百卉开时。十分金蕊,先与东君,一笑相期。
yún dìng   rèn chūn fēng wàn diǎn   chuī shàng hán zhī wài lóng cōng   àn xiāng tòu lián wéi xián qíng zuì jiǔ bàn   shèng huáng hūn lěng yuè qīng fēng liú xiè   mèng dào huá   cháng shì xiāng suí shì níng chóu shéi zhī fāng luàn wēi suān   dài chuán huā shén   rèn jiào héng zhú sān chuī zhī tóu yào kàn dòu   chèn gēng bǎi huì kāi shí shí fēn jīn ruǐ   xiān dōng jūn   xiào xiāng