十月桃

宋代 张元干
年华催晚,听尊前偏唱,冲暖欺寒。乐府谁知,分付点化金丹。中原旧游何在,频入梦、老眼空潸。撩人冷蕊,浑似当时,无语低鬟。 有多情多病文园。向雪后寻春,醉里凭阑。独步群芳,此花风度天然。罗浮淡妆素质,呼翠凤、飞舞斓斑。参横月落,留恨醒来,满地香残。
nián huá cuī wǎn   tīng zūn qián piān chàng   chōng nuǎn hán yuè shéi zhī   fēn diǎn huà jīn dān zhōng yuán jiù yóu zài   pín mèng lǎo yǎn kōng shān liáo rén lěng ruǐ   hún dāng shí   huán
yǒu duō qíng duō bìng wén yuán xiàng xuě hòu xún chūn   zuì píng lán qún fāng   huā fēng tiān rán luó dàn zhuāng zhì   cuì fèng fēi lán bān shēn héng yuè luò   liú hèn xǐng lái   mǎn xiāng cán