十月上休日游卧龙玉渊三峡用山谷惊鹿须要

宋代 朱熹
匡庐霜天后,不见云气浮。木叶红已疏,山颜转清幽。 向闻有绝壑,乃在卧龙湫。及此遂一往,幸无烟景愁。 隮攀欲其深,泉石固所求。况有百尺崖,喷雪飞寒流。 幽岑自回抱,直下鸣青璆。便可洗我耳,枕石忘所忧。 精神共虚廓,方物皆悠悠。所恨非独往,不能恣夷犹。 仰叹云间鹤,俯羡谷中鸥。先生先我来,结屋阳冈头。 虚名付忠武,灭迹慕巢由。是间颇足居,不田亦平畴。 野人种椒橘,崖蜜易岁收。西源有老翁,卷舌藏戈矛。 似学辟世士,乃欲邀圣丘。先生且无然,但作一月留。 俟我有决计,它时卜从游。
kuāng shuāng tiān hòu   jiàn yún hóng shū shān   yán zhuǎn qīng yōu    
xiàng wén yǒu jué   nǎi zài lóng jiǎo suì wǎng xìng   yān jǐng chóu    
pān shēn   quán shí suǒ qiú kuàng yǒu bǎi chǐ pēn   xuě fēi hán liú    
yōu cén huí bào   zhí xià míng qīng qiú biàn 便 ěr zhěn   shí wàng suǒ yōu    
jīng shén gòng kuò   fāng jiē yōu yōu suǒ hèn fēi wǎng   néng yóu    
yǎng tàn yún jiān   xiàn zhōng ōu xiān sheng xiān lái jié   yáng gāng tóu    
míng zhōng   miè cháo yóu shì jiān   tián píng chóu    
rén zhǒng jiāo   suì shōu yuán 西 yǒu lǎo wēng juǎn   shé cáng máo    
shì xué shì shì   nǎi yāo shèng qiū xiān sheng qiě rán dàn   zuò yuè liú    
yǒu jué   shí bo cóng yóu