十月二十日,恭闻太皇太后升遐,以轼罪人,不许成服,欲哭则不敢,欲泣则不可,故作挽词二章 其二

宋代 苏轼
未报山陵国士知,绕林松柏已猗猗。一声恸哭犹无所,万死酬恩更有时。 梦里天衢隘云仗,人间雨泪变彤帷。《关雎》、《卷耳》平生事,白首累臣正坐诗。
wèi bào shān líng guó shì zhī   rào lín sōng bǎi shēng tòng yóu suǒ   wàn chóu ēn gèng yǒu shí
mèng tiān ài yún zhàng   rén jiān lèi biàn tóng wéi 。《 guān 》、《 juǎn ěr píng shēng shì bái shǒu   léi chén zhèng zuò shī