十月二十二肖呼往为彼斫树

近现代 卢青山
十月佳秋午始过,我下零点巢棉衾。肖子冲门雷破壁,拽我如虎啖稚羚。 塞我手中刀与斧,颇云“大难须子临。山中古木搀天立,子不欲试运风斤”? 大笑书生手如笔,将以弱女充将军。结束蜂腰并蚊足,开张虎步犹螳行。 蚊欲负山螳挡辙,虽不足力聊雄心。天空柔碧汪春水,緺云摇曳生空灵。 一雁依回去复顾,和风如酒吹微醺。此时不出天将耻,黑甜何物值迷沉。 伐木难于斫山骨,长刀十砍入一分。细视才如洞衣服,残皮略见白肌身。 手茧骨折恼且笑,欲抛钝铁坐抚膺。砉然众呼惊山动,骇然树倒如山崩。 百年生命忍相诀,一朝绝叫万山应。批桠断首出挺拔,怒干虽死气犹腾。 架子之肩托我臂,败履绽裤冲棘荆。颇如巨蟒行丛草,两侧浩荡树披分。 出山如出不明夜,上路轻如御风泠。返而复往竟几许,心不能记力已倾。 道旁卧草燃烟吸,快若夸父赴海奔。泥芬细细香透腑,风来沁沁凉生津。 我已欲瘫子何如,九十为半愈艰辛。相将起立拔山重,再驱老骥竟飞轮。 忽忆儿时邻妇语:“在家如死出亦能”。
shí yuè jiā qiū shǐ guò   xià líng diǎn cháo mián qīn xiāo chōng mén léi   zhuāi dàn zhì líng
sāi shǒu zhōng dāo   yún   nàn zi lín shān zhōng chān tiān   zi shì yùn fēng jīn    
xiào shū shēng shǒu   jiāng ruò chōng jiāng jūn jié shù fēng yāo bìng wén   kāi zhāng yóu táng xíng
wén shān táng dǎng zhé   suī liáo xióng xīn tiān kōng róu wāng chūn shuǐ   guā yún yáo shēng kōng líng
yàn huí qu   fēng jiǔ chuī wēi xūn shí chū tiān jiàng chǐ   hēi tián zhí chén
nàn zhuó shān   zhǎng dāo shí kǎn fēn shì cái dòng   cán lüè jiàn bái shēn
shǒu jiǎn zhé nǎo qiě xiào   pāo dùn tiě zuò yīng huā rán zhòng jīng shān dòng   hài rán shù dào shān bēng
bǎi nián shēng mìng rěn xiāng jué   zhāo jué jiào wàn shān yīng duàn shǒu chū tǐng   gàn suī yóu téng
jià zi zhī jiān tuō   bài zhàn chōng jīng mǎng xíng cóng cǎo   liǎng hào dàng shù fēn
chū shān chū míng   shàng qīng fēng líng fǎn ér wǎng jìng   xīn néng qīng
dào páng cǎo rán yān   kuài ruò kuā hǎi bēn fēn xiāng tòu   fēng lái qìn qìn liáng shēng jīn
tān zi   jiǔ shí wèi bàn jiān xīn xiāng jiāng shān zhòng   zài lǎo jìng fēi lún
ér shí lín     :“ zài jiā chū   néng