施元用醉谒邑大夫胡公公暴风骤雨者也不以为

宋代 姜特立
肩吾有云孙,磊砢东州瑞。 一诵能万言,落笔忽千字。 才抽独茧绪,态涌春云思。 喜慕高阳徒,时追习池醉。 笑被僒囚拘。跌宕每自肆。 心知令尹贤,诡迹姑尔试。 谁知赵蔺卿,复袖祢衡刺。 非意忽相得,直到古人地。 施君激深知,十诗手自贽。 梅仙亦奇才,睨此一时事, 新篇发佳话,冰释两公意。 赓载皆文豪,璀璨明玑坠。 西邻有伯氏,规切岂亡谓。 甘言古所戒,矫枉未伤义。 昔人有火攻,达士胡足累。 施君真勇者,念酒宁我崇。 指天誓止饮,忽改开群视。 邴原恐废业,陶侃忧亲恚。 独醒向清湘,自责当先隧。 古来有若人,於我适相类。 勿学刘伯伦,诅妇侪儿戏。 勿学陶元亮,止酒诗非志。 自此真止矣,惟当醉经笥。 湎然啜醇醲,抖擞糟粕弃。 沉酣日滋久,富贵可立致。 视彼九醖功,未足易所嗜。 持将沃宸聪,澄醍有遗味。 异时理扁舟,却载鸱夷器。
jiān yǒu yún sūn   lěi luǒ dōng zhōu ruì  
sòng néng wàn yán   luò qiān  
cái chōu jiǎn   tài yǒng chūn yún  
gāo yáng   shí zhuī chí zuì  
xiào bèi jiǒng qiú diē dàng měi    
xīn zhī lìng yǐn xián   guǐ ěr shì  
shéi zhī zhào lìn qīng   xiù héng  
fēi xiāng de   zhí dào rén  
shī jūn shēn zhī   shí shī shǒu zhì  
méi xiān cái   shí shì  
xīn piān jiā huà   bīng shì liǎng gōng  
gēng zǎi jiē wén háo   cuǐ càn míng zhuì  
西 lín yǒu shì   guī qiē wáng wèi  
gān yán suǒ jiè   jiǎo wǎng wèi shāng  
rén yǒu huǒ gōng   shì lèi  
shī jūn zhēn yǒng zhě   niàn jiǔ níng chóng  
zhǐ tiān shì zhǐ yǐn   gǎi kāi qún shì  
bǐng yuán kǒng fèi   táo kǎn yōu qīn huì  
xǐng xiàng qīng xiāng   dāng xiān suì  
lái yǒu ruò rén   shì xiāng lèi  
xué liú lún   chái ér  
xué táo yuán liàng   zhǐ jiǔ shī fēi zhì  
zhēn zhǐ   wéi dāng zuì jīng  
miǎn rán chuài chún nóng   dǒu sǒu zāo  
chén hān jiǔ   guì zhì  
shì jiǔ yùn gōng   wèi suǒ shì  
chí jiāng chén cōng   chéng yǒu wèi  
shí piān zhōu   què zài chī