时用得诗见和似怪予破戒者用韵奉答

明代 李东阳
幽居观物化,有始终必止。人生亦气类,出入枢机里。 偶落簪组间,谁是巢居子。笔札常绕身,岂独性所喜。 愿为委地叶,更逐狂飙起。一攘本何心,百步乃其理。 多言秪害道,为仁竟由已。绅书亦徒然,脐噬嗟晚矣。 吾生尚多阙,万壑此其涘。勿厌箴规言,鸡坛有明祀。
yōu guān huà   yǒu shǐ zhōng zhǐ rén shēng lèi chū   shū    
ǒu luò zān jiān   shuí shì cháo zhá cháng rào shēn   xìng suǒ    
yuàn wèi wěi   gèng zhú kuáng biāo rǎng běn xīn bǎi   nǎi    
duō yán zhī hài dào   wèi rén jìng yóu shēn shū rán   shì jiē wǎn    
shēng shàng duō quē   wàn yàn zhēn guī yán   tán yǒu míng