十一月五日雨中邀沈清溪赵雪舟
仲冬风雨似秋来,无客蓬门昼自开。幽抱向人那得尽,穷愁泥我若为裁。
不禁远岸梅花照,更见孤城柳色催。三径已拌留二仲,相过此地莫迟回。
zhòng
仲
dōng
冬
fēng
风
yǔ
雨
shì
似
qiū
秋
lái
来
,
wú
无
kè
客
péng
蓬
mén
门
zhòu
昼
zì
自
kāi
开
yōu
。
bào
幽
xiàng
抱
rén
向
nà
人
de
那
jǐn
得
qióng
尽
,
chóu
穷
ní
愁
wǒ
泥
ruò
我
wéi
若
cái
为
裁
。
bù
不
jīn
禁
yuǎn
远
àn
岸
méi
梅
huā
花
zhào
照
,
gèng
更
jiàn
见
gū
孤
chéng
城
liǔ
柳
sè
色
cuī
催
sān
。
jìng
三
yǐ
径
bàn
已
liú
拌
èr
留
zhòng
二
xiāng
仲
,
guò
相
cǐ
过
dì
此
mò
地
chí
莫
huí
迟
回
。