十一月五日有作

近现代 卢青山
少年一梦遂十年,心知欲醒力难迁。化工巨斧辟天地,元气驰荡氤氲间。 万变为人取何稿,阴阳所幻迷倪端。流转若轮,累世而然,生者死之,去者来还。 我夫何物,虱此人寰,其久不过一木,其大莫竞山颠。 芒芴乎归于窈渺,再聚非故我故颜。二足无毛裸虫耳,云彼有智能语言。 以神为车穷缈绵,恍兮惚兮乾坤渊。苍海永黑怒鲨鲸,大地深厚熔岩泉。 我欲上跻乎宇宙无顶之苍苍,下探乎虚玄。愀奥秘之永閟,悲灵府之褊浅其如盂沿。 我超自然抑自然限我?我之所思所为人抑天?食色诚不足以尽斯生,精神岂此生之所必源。 二造峙垒,依违两难,试融如无见,苟见而堕边。辨證之法人所传,似是而非谁能探; 欲持两端和悖背,徒穷格致纷纠缠。自作君宰小人国,岂真狮耸离狼团。 大杯得酒起荒澜,醉云迷棹催流船。恍有所悟刀挥水,转瞬已逝风书川; 何人大笑挥电鞭苍圆,忽尔冥蒙掩尽回茫漫。短梦短梦摧吾老,不死之粒安可讨。 当死岂非生梦转,已死岂非长梦不复晓?吁嗟十年迷莫扫,一朝痴绝为吾宝。
shào nián mèng suì shí nián   xīn zhī xǐng nán qiān huà gōng tiān   yuán chí dàng yīn yūn jiān
wàn biàn wéi rén gǎo 稿   yīn yáng suǒ huàn duān liú zhuǎn ruò lún   lěi shì ér rán   shēng zhě zhī   zhě lái huán
  shī rén huán   jiǔ guò   jìng shān diān
máng guī yǎo miǎo   zài fēi yán èr máo luǒ chóng ěr   yún yǒu zhì néng yán
shén wèi chē qióng miǎo mián   huǎng qián kūn yuān cāng hǎi yǒng hēi shā jīng   shēn hòu róng yán quán
shàng zhòu dǐng zhī cāng cāng   xià tàn xuán qiǎo ào zhī yǒng   bēi líng zhī biǎn qiǎn yán 沿
chāo rán rán xiàn   zhī suǒ suǒ wéi rén tiān   shí chéng jǐn shēng   jīng shén shēng zhī suǒ yuán
èr zào zhì lěi   wéi liǎng nán   shì róng jiàn   gǒu jiàn ér duò biān biàn zhèng zhī rén suǒ chuán   shì ér fēi shuí néng tàn  
chí liǎng duān bèi bèi   qióng zhì fēn jiū chán zuò jūn zǎi xiǎo rén guó   zhēn shī sǒng láng tuán
bēi jiǔ huāng lán   zuì yún zhào cuī liú chuán huǎng yǒu suǒ dāo huī shuǐ   zhuǎn shùn shì fēng shū chuān  
rén xiào huī diàn biān cāng yuán   ěr míng méng yǎn jǐn huí máng màn duǎn mèng duǎn mèng cuī lǎo   zhī ān tǎo
dāng fēi shēng mèng zhuǎn   fēi zhǎng mèng xiǎo   jiē shí nián sǎo   zhāo chī jué wèi bǎo