十一月二十日德音

宋代 孔平仲
敕书夜半至,主者不能发。星辰稍低回,万里收落月。 平明宣帝词,轸虑极惨怛。所忧在愆阳,雨泽嗟久竭。 周王望云汉,汤后讼女谒。又闻泰一驭,已驻黄金阙。 所至为福祥,行当扫灾孽。因兹肆大眚,洗涤如海阔。 上刑脱窀穸,轻系弛缧绁。生还今可期,向者或长诀。 欢呼满行道,感泣有白发。苟非皇恩深,安得汝辈活。 千城聚和气,散作连天雪。
chì shū bàn zhì   zhǔ zhě néng xīng chén shāo huí wàn   shōu luò yuè    
píng míng xuān   zhěn cǎn suǒ yōu zài qiān yáng   jiē jiǔ jié    
zhōu wáng wàng yún hàn   tāng hòu sòng yòu wén tài   zhù huáng jīn què    
suǒ zhì wéi xiáng   háng dāng sǎo zāi niè yīn shěng   hǎi kuò    
shàng xíng tuō zhūn   qīng chí léi xiè shēng huán jīn xiàng   zhě huò cháng jué    
huān mǎn háng dào   gǎn yǒu bái gǒu fēi huáng ēn shēn ān   bèi huó    
qiān chéng   sàn zuò lián tiān xuě