十一月初一日渡黄河

清代 纪昀
冯夷排浪东南流,偃蹇不受神禹囚。雷车百万坼北走,平吞气欲无徐州。 千里一泻只瞬息,盘涡十丈谁敢投。颠风横簸浪三尺,篙师欲渡时还休。 清河渡口势颇敛,往来南北通咽喉。我来又值十月后,清霜已降洪涛收。 官舫推篷望两岸,寒波犹拍长天浮。微风才觉掠旗脚,高浪已骇冲船头。 龙骧万斛如一叶,欹侧掀舞不自由。众手捩舵呼邪许,樯乌一转回万牛。 屈伸臂顷已十里,瞥然何止鹰离韝。桃花想见三月涨,澒洞万顷风烟浮。 回帆脱手傥一失,咫尺便入鲛宫游。区区忠信宁敢仗,所凭王命轻阳侯。 回头却顾真险绝,微茫淮济非其俦。九折东泻自太古,荡潏为患从商周。 汉唐而下日聚讼,捍御至竟无良筹。书生每喜谈水利,尸祝欲代庖人谋。 世间万事须阅历,百不一效空贻羞。我今鼓枻既得涉,且呼舟子趋邗沟。 挑镫夜读河渠志,咄哉纸上谈戈矛。
féng pái làng dōng nán liú   yǎn jiǎn shòu shén qiú léi chē bǎi wàn chè běi zǒu píng   tūn zhōu    
qiān xiè zhǐ shùn   pán shí zhàng shuí gǎn tóu diān fēng héng làng sān chǐ gāo   shī shí hái xiū    
qīng kǒu shì liǎn   wǎng lái nán běi tōng yān hóu lái yòu zhí shí yuè hòu qīng   shuāng xiáng hóng tāo shōu    
guān fǎng tuī péng wàng liǎng àn   hán yóu pāi cháng tiān wēi fēng cái jué lüè jiǎo gāo   làng hài chōng chuán tóu    
lóng xiāng wàn   xiān yóu zhòng shǒu liè duò qiáng   zhuǎn huí wàn niú    
shēn qǐng shí   piē rán zhǐ yīng gōu táo huā xiǎng jiàn sān yuè zhǎng hòng   dòng wàn qǐng fēng yān    
huí fān tuō shǒu tǎng shī   zhǐ chǐ biàn 便 jiāo gōng yóu zhōng xìn níng gǎn zhàng suǒ   píng wáng mìng qīng yáng hòu    
huí tóu què zhēn xiǎn jué   wēi máng huái fēi chóu jiǔ zhé dōng xiè tài dàng   jué wéi huàn cóng shāng zhōu    
hàn táng ér xià sòng   hàn zhì jìng liáng chóu shū shēng měi tán shuǐ shī   zhù dài páo rén móu    
shì jiān wàn shì yuè   bǎi xiào kōng xiū jīn shè qiě   zhōu hán gōu    
tiāo dèng zhì   duō zāi zhǐ shàng tán máo