十一月初五日晨起书呈叶德章司法

宋代 赵蕃
卧闻落叶疑飘雨,起对空庭盖卷风。 政自摧颓同病鹤,况堪吟飒类寒虫。 忽思有客浑如我,却念题诗不似公, 已分虀盐终白首,可因霜雪愧青铜。
wén luò piāo   duì kōng tíng gài juǎn fēng  
zhèng cuī tuí tóng bìng   kuàng kān yín lèi hán chóng  
yǒu hún   què niàn shī shì gōng  
fēn yán zhōng bái shǒu   yīn shuāng xuě kuì qīng tóng