十一尤
独出群芳后,凋零感暮秋。吴宫花草尽,汉苑晚香留。
白发宜松老,閒情共竹修。月明风露满,无事到春愁。
dú
独
chū
出
qún
群
fāng
芳
hòu
后
,
diāo
凋
líng
零
gǎn
感
mù
暮
qiū
秋
wú
。
gōng
吴
huā
宫
cǎo
花
jǐn
草
hàn
尽
,
yuàn
汉
wǎn
苑
xiāng
晚
liú
香
留
。
bái
白
fà
发
yí
宜
sōng
松
lǎo
老
,
xián
閒
qíng
情
gòng
共
zhú
竹
xiū
修
yuè
。
míng
月
fēng
明
lù
风
mǎn
露
wú
满
,
shì
无
dào
事
chūn
到
chóu
春
愁
。