十一尤

明代 释函是
黄花落尽独怜秋,便放寒山倚石楼。伫望白云归洞壑,坐看孤雁下沧洲。 影同雪色惟堪赏,啸入春风不可留。一自参军吟欲绝,疏钟明月夜光浮。
huáng huā luò jǐn lián qiū   biàn 便 fàng hán shān shí lóu zhù wàng bái yún guī dòng   zuò kàn yàn xià cāng zhōu
yǐng tóng xuě wéi kān shǎng   xiào chūn fēng liú cān jūn yín jué   shū zhōng míng yuè guāng