诗一首

宋代 释德洪
独倚阑干玩野塘,俄惊节物老春光。绿杨阴密莺将懒,红杏枝空蝶不忙。 诗思漫沿芳草远,茶瓯微带落花香。那堪风雨频催促,公子王孙亦断肠。
lán gān wán táng   é jīng jié lǎo chūn guāng yáng 绿 yīn yīng jiāng lǎn hóng   xìng zhī kōng dié máng    
shī màn yán 沿 fāng cǎo yuǎn   chá ōu wēi dài luò huā xiāng kān fēng pín cuī gōng   wáng sūn duàn cháng