诗一首

宋代 潘大临
胡子云中白鹤,林生初发芙蓉。吴十九成雅奏,饶三百炼奇锋。 南州复见高士,东山行起谢公。信祖真成德祖,立之无愧行中。 吴生可共南郡,老夫宁附石崇。闻雅已倾重客,说谈仍得王戎。 冠盖城南高会,山阴未扫馀风。客散日衔西壁,主人不道尊空。
zi yún zhōng bái   lín shēng chū róng shí jiǔ chéng zòu ráo   sān bǎi liàn fēng    
nán zhōu jiàn gāo shì   dōng shān xíng xiè gōng xìn zhēn chéng   zhī kuì xíng zhōng    
shēng gòng nán jùn   lǎo níng shí chóng wén qīng zhòng shuō   tán réng wáng róng    
guān gài chéng nán gāo huì   shān yīn wèi sǎo fēng sàn xián 西 zhǔ   rén dào zūn kōng