诗一首

宋代 郭祥正
七十馀岁老朝郎,曾向元祐说文章。如今白首归田后,却与杨姝洗杖疮。
shí suì lǎo cháo láng   céng xiàng yuán yòu shuō wén zhāng jīn bái shǒu guī tián hòu què   yáng shū zhàng chuāng