诗一首

宋代 赵佶
乍觉生风喜雨凉,农家得地发田穰。却缘暑退秋光满,点滴高梧似漏长。
zhà jué shēng fēng liáng   nóng jiā de tián ráng què yuán shǔ tuì qiū 退 guāng mǎn diǎn   gāo shì lòu zhǎng