诗一首

宋代 李师中
鉴中双鬓已蹉跎,无计重挥却日戈。 已是园林春欲暮,那堪风雨夜来多。 诗成白也知无敌,花落虞兮可奈何。
jiàn zhōng shuāng bìn cuō tuó   zhòng huī què
shì yuán lín chūn   kān fēng lái duō
shī chéng bái zhī   huā luò nài