十一日垂拱殿起居闻南捷

宋代 梅尧臣
二月雪飞鸡狗狂,锦衣走马回大梁。 入奏邕州破蛮贼,绛袍玉座开明堂。 腰佩金鱼服金带,榻前拜跪称圣皇。 一朝严气变和气,初令漏泄飞四方。 将军曰青才且武,先斩逗挠兵後强。 从来儒帅空卖舌,未到已愁茆叶黄。 徘徊岭下自称疾,诏书切责仍勉当。 因人成功喜受赏,亲戚便拟封侯王。 昔日苦病今不病,铜鼓弃掷无镖枪。
èr yuè xuě fēi gǒu kuáng   jǐn zǒu huí liáng  
zòu yōng zhōu mán zéi   jiàng páo zuò kāi míng táng  
yāo pèi jīn jīn dài   qián bài guì chēng shèng huáng  
zhāo yán biàn   chū lìng lòu xiè fēi fāng  
jiāng jūn yuē qīng cái qiě   xiān zhǎn dòu náo bīng hòu qiáng  
cóng lái shuài kōng mài shé   wèi dào chóu máo huáng  
pái huái lǐng xià chēng   zhào shū qiè réng miǎn dāng  
yīn rén chéng gōng shòu shǎng   qīn biàn 便 fēng hòu wáng  
bìng jīn bìng   tóng zhì biāo qiāng