轼以去岁春夏侍立迩英而秋冬之交子由相继入

宋代 苏轼
瞳瞳日脚晓犹清,细细槐花暖自零。 坐阅诸公半廊庙,时看黄色起天庭。 (仆射吕公、门下韩公、左丞刘公,皆自讲席大用。 )上尊初破早朝寒,茗碗仍沾讲舌干。 陛楯诸郎空雨立,故应惭悔不儒冠。 两鹤催颓病不言,年来相继亦乘轩。 误闻九奏聊飞舞,可得徘徊为啄吞。 微生偶脱风波地,晚岁犹存铁石心。 定是香山老居士,世缘终浅道根深。 (乐天自江州司马除忠州刺史,旋以主客郎中知制诰,遂拜中书舍人。 轼虽不敢自比,然谪居黄州,起知文登,召为仪曹,遂忝侍従,出处老少大略相似,庶几复享此翁晚节闲适之乐焉。 )
tóng tóng jiǎo xiǎo yóu qīng   huái huā nuǎn líng  
zuò yuè zhū gōng bàn láng miào   shí kàn huáng tiān tíng  
  gōng mén xià hán gōng zuǒ chéng liú gōng jiē   jiǎng yòng      
  shàng zūn chū zǎo cháo hán   míng wǎn réng zhān jiǎng shé gàn  
dùn zhū láng kōng   yīng cán huǐ guān  
liǎng cuī tuí bìng yán   nián lái xiāng chéng xuān  
wén jiǔ zòu liáo fēi   pái huái wèi zhuó tūn  
wēi shēng ǒu tuō fēng   wǎn suì yóu cún tiě shí xīn  
dìng shì xiāng shān lǎo shì   shì yuán zhōng qiǎn dào gēn shēn  
  tiān jiāng zhōu chú zhōng zhōu shǐ   xuán zhǔ láng zhōng zhī zhì gào   suì bài zhōng shū shè rén  
shì suī gǎn   rán zhé huáng zhōu   zhī wén dēng   zhào wèi cáo   suì tiǎn shì cóng   chū chù lǎo shào lüè xiāng   shù xiǎng wēng wǎn jié xián shì zhī yān