十一拍

宋代 文天祥
冬至阳生春又来,口虽吟咏心中哀。 长笛谁能乱愁思,呼儿且覆掌杯。 云白山青万馀里,壁立石城横塞起。 至戎小队出郊坰,天寒日暮山谷里。
dōng zhì yáng shēng chūn yòu lái   kǒu suī yín yǒng xīn zhōng āi
cháng shuí néng luàn chóu   ér qiě zhǎng bēi
yún bái shān qīng wàn   shí chéng héng sāi
zhì róng xiǎo duì chū jiāo jiōng   tiān hán shān