示隐静恭老

宋代 王之道
游山何敢避泥涂,恰值催花夜雨余。 杯渡已知无用楫,马行今信不更车。 数声幽鸟过庭际,一派飞泉赴壑初。 正欲寻师问心法,却惊行色逼钟鱼。
yóu shān gǎn   qià zhí cuī huā
bēi zhī yòng   xíng jīn xìn gēng chē
shù shēng yōu niǎo guò tíng   pài fēi quán chū
zhèng xún shī wèn xīn   què jīng xíng zhōng