十一砺四首 其一

宋代 郑思肖
钱塘帝王都,宫阙高崔嵬。盛治蔼无外,鼓舞如春台。 咸淳圣人去,山崩龙虎摧。弹指变晦冥,铁围生劫灰。 丈夫吐一语,霍落飞风雷。直排四海水,并走天外来。 手濯天地壳,永劫绝纤埃。唤醒群盲儿,欢喜双眼开。
qián táng wáng dōu   gōng què gāo cuī wéi shèng zhì ǎi wài   chūn tái
xián chún shèng rén   shān bēng lóng cuī tán zhǐ biàn huì míng   tiě wéi shēng jié huī
zhàng   huò luò fēi fēng léi zhí pái hǎi shuǐ   bìng zǒu tiān wài lái
shǒu zhuó tiān qiào   yǒng jié jué xiān āi huàn xǐng qún máng ér   huān shuāng yǎn kāi