适意二首

唐代 白居易
十年为旅客,常有饥寒愁。三年作谏官,复多尸素羞。 有酒不暇饮,有山不得游。岂无平生志,拘牵不自由。 一朝归渭上,泛如不系舟。置心世事外,无喜亦无忧。 终日一蔬食,终年一布裘。寒来弥懒放,数日一梳头。 朝睡足始起,夜酌醉即休。人心不过适,适外复何求。 早岁从旅游,颇谙时俗意。中年忝班列,备见朝廷事。 作客诚已难,为臣尤不易。况余方且介,举动多忤累。 直道速我尤,诡遇非吾志。胸中十年内,消尽浩然气。 自从返田亩,顿觉无忧愧。蟠木用难施,浮云心易遂。 悠悠身与世,从此两相弃。
shí nián wèi   cháng yǒu hán chóu sān nián zuò jiàn guān   duō shī xiū
yǒu jiǔ xiá yǐn   yǒu shān yóu píng shēng zhì   qiān yóu
zhāo guī wèi shàng   fàn zhōu zhì xīn shì shì wài   yōu
zhōng shū shí   zhōng nián qiú hán lái lǎn fàng   shù shū tóu
cháo shuì shǐ   zhuó zuì xiū rén xīn guò shì   shì wài qiú
zǎo suì cóng yóu   ān shí zhōng nián tiǎn bān liè   bèi jiàn cháo tíng shì
zuò chéng nán   wéi chén yóu kuàng fāng qiě jiè   dòng duō lèi
zhí dào yóu   guǐ fēi zhì xiōng zhōng shí nián nèi   xiāo jìn hào rán
cóng fǎn tián   dùn jué yōu kuì pán yòng nán shī   yún xīn suì
yōu yōu shēn shì   cóng liǎng xiāng