是夜予零点,班中彼忽电至,泣不成声,予心亦难持
日间拒绝夜来寻,一电使吾泪满襟。语隔千山如附耳,情虽万折直通心。
最宜倾诉看宵静,尚觉羞惭有月听。但祝一宵长一世,明朝更恐又澜生。
rì
日
jiān
间
jù
拒
jué
绝
yè
夜
lái
来
xún
寻
,
yī
一
diàn
电
shǐ
使
wú
吾
lèi
泪
mǎn
满
jīn
襟
。
。
yǔ
语
gé
隔
qiān
千
shān
山
rú
如
fù
附
ěr
耳
,
qíng
情
suī
虽
wàn
万
zhé
折
zhí
直
tōng
通
xīn
心
。
。
zuì
最
yí
宜
qīng
倾
sù
诉
kàn
看
xiāo
宵
jìng
静
,
shàng
尚
jué
觉
xiū
羞
cán
惭
yǒu
有
yuè
月
tīng
听
。
。
dàn
但
zhù
祝
yī
一
xiāo
宵
zhǎng
长
yī
一
shì
世
,
míng
明
cháo
朝
gèng
更
kǒng
恐
yòu
又
lán
澜
shēng
生
。
。