失砚叹

明代 方孝孺
吾家石砚玄玉色,来自扶桑海中国。荡摩日月露光精,吞吐波涛含润泽。 天生奇质为世用,海王龙伯不敢匿。少时得之方外人,四座传玩皆叹息。 二十年来亲翰墨,北走洙泗西梁益。钱塘会稽屡游历,鬼神呵护同珙璧。 水怪山精皆辟易,佐我为文写胸臆。上探玄化与为敌,宣畅民彝辅皇极。 云雨布濩飞霹雳,倏忽变迁靡定迹。谬致声名惊四方,招谤速侮不煖席。 潼关群盗何大剧,窃瞰行人俟昏黑。金钱虽失不足叹,此砚使我深痛惜。 我非玩物有偏爱,又非昧理苦蔽惑。直伤美器不遇主,有似贤才受驱迫。 真卿奉使陷叛臣,苏武持节幽异域。忠肝义胆贯天地,岂忍包羞污凶逆。 孔子春秋至谨严,细事不肯登简策。大弓宝玉二物耳,特书盗窃惩乱贼。 我诛鼠辈恨无力,著作有心禆六籍。何时见汝生羽翼,奋飞重来侍吾侧。 不然变化为星辰,照临下土常烜赫。外物聚散如置奕,胡为念汝长戚戚。 君不见自我得之失无憾,不如萧公差达识。
jiā shí yàn xuán   lái sāng hǎi zhōng guó dàng yuè guāng jīng tūn   tāo hán rùn    
tiān shēng zhì wèi shì yòng   hǎi wáng lóng gǎn shǎo shí zhī fāng wài rén   zuò chuán wán jiē tàn    
èr shí nián lái qīn hàn   běi zǒu zhū 西 liáng qián táng kuài yóu guǐ   shén tóng gǒng    
shuǐ guài shān jīng jiē   zuǒ wéi wén xiě xiōng shàng tàn xuán huà wèi xuān   chàng mín huáng    
yún fēi   shū biàn qiān dìng miù zhì shēng míng jīng fāng zhāo   bàng nuǎn    
tóng guān qún dào   qiè kàn xíng rén hūn hēi jīn qián suī shī tàn   yàn shǐ 使 shēn tòng    
fēi wán yǒu piān ài   yòu fēi mèi huò zhí shāng měi zhǔ yǒu   xián cái shòu    
zhēn qīng fèng shǐ 使 xiàn pàn chén   chí jié yōu zhōng gān dǎn guàn tiān   rěn bāo xiū xiōng    
kǒng chūn qiū zhì jǐn yán   shì kěn dēng jiǎn gōng bǎo èr ěr   shū dào qiè chéng luàn zéi    
zhū shǔ bèi hèn   zhù zuò yǒu xīn liù shí jiàn shēng fèn   fēi chóng lái shì    
rán biàn huà wèi xīng chén   zhào lín xià cháng xuǎn wài sàn zhì   wéi niàn cháng    
jūn jiàn zhī shī hàn   xiāo gōng chāi shí