石研诗

唐代 杜甫
平公今诗伯,秀发吾所羡。奉使三峡中,长啸得石研。 巨璞禹凿馀,异状君独见。其滑乃波涛,其光或雷电。 联坳各尽墨,多水递隐现。挥洒容数人,十手可对面。 比公头上冠,贞质未为贱。当公赋佳句,况得终清宴。 公含起草姿,不远明光殿。致于丹青地,知汝随顾眄。
píng gōng jīn shī   xiù suǒ xiàn fèng shǐ 使 sān xiá zhōng   cháng xiào shí yán
záo   zhuàng jūn jiàn huá nǎi tāo   guāng huò léi diàn
lián ào jǐn   duō shuǐ yǐn xiàn huī róng shù rén   shí shǒu duì miàn
gōng tóu shàng guān   zhēn zhì wèi wèi jiàn dāng gōng jiā   kuàng zhōng qīng yàn
gōng hán cǎo 姿   yuǎn míng guāng diàn 殿 zhì dān qīng   zhī suí miǎn