诗序《虚壹斋诗词》

近现代 熊东遨
忆雪堂前思旧雨,鸥来雁去知谁主。惟余一事或堪夸:三百首诗由我序。 二十年前识庆华,那时人尚隔天涯。难忘一曲西湖乐,先把清音送到家。 癫狂何用闻鸡起?对此瑶华情不已。吟到呼朋卧酒亭,霎时如坐春风里。 春风春雨两相宜,山色湖光处处奇。不待夭桃临水发,柳花如雪已披离。 伴得樽前红袖舞,风流载入英雄谱。手持铁笛向空吹,燕赵男儿多自许。 始信书生本色存,官场不改性情真。出门敢对长天说,家有娇妻是美人。 莫问行程何处好,世尘都仗天风扫。笔沾清水坐衙门,画出江山诗样俏。 禅钟敲动晚枫秋,不为寻诗也上楼。邀得二三知己至,举杯高唱岭云头。 披襟共向风前立,弓月文裳堪与敌。竹雨松涛次第来,从此吟坛破寥寂。 每对青山自折腰,蹄痕踏老赵州桥。有时独立苍茫下,闲看杨花上碧霄。 开篇但觉清流近,别有情怀言不尽。一管先窥作导游,无边美景君应信。 山郭晴晖向晓开,莫教孤负十分才。朵云红白连环出,天放奇花不用栽。
xuě táng qián jiù   ōu lái yàn zhī shuí zhǔ wéi shì huò kān kuā sān   bǎi shǒu shī yóu    
èr shí nián qián shí qìng huá   shí rén shàng tiān nán wàng 西 xiān   qīng yīn sòng dào jiā    
diān kuáng yòng wén   duì yáo huá qíng yín dào péng jiǔ tíng shà   shí zuò chūn fēng    
chūn fēng chūn liǎng xiāng   shān guāng chù chù dài yāo táo lín shuǐ liǔ   huā xuě    
bàn zūn qián hóng xiù   fēng liú zǎi yīng xióng shǒu chí tiě xiàng kōng chuī yān   zhào nán ér duō    
shǐ xìn shū shēng běn cún   guān chǎng gǎi xìng qíng zhēn chū mén gǎn duì cháng tiān shuō jiā   yǒu jiāo shì měi rén    
wèn xíng chéng chǔ hǎo   shì chén dōu zhàng tiān fēng sǎo zhān qīng shuǐ zuò men huà   chū jiāng shān shī yàng qiào    
chán zhōng qiāo dòng wǎn fēng qiū   wéi xún shī shàng lóu yāo èr sān zhī zhì   bēi gāo chàng lǐng yún tóu    
jīn gòng xiàng fēng qián   gōng yuè wén shang kān zhú sōng tāo lái cóng   yín tán liáo    
měi duì qīng shān zhé yāo   hén lǎo zhào zhōu qiáo yǒu shí cāng máng xià xián   kàn yáng huā shàng xiāo    
kāi piān dàn jué qīng liú jìn   bié yǒu qíng huái 怀 yán jìn guǎn xiān kuī zuò dǎo yóu   biān měi jǐng jūn yīng xìn    
shān guō qíng huī xiàng xiǎo kāi   jiào shí fēn cái duǒ yún hóng bái lián huán chū tiān   fàng huā yòng zāi