食荀

宋代 释慧空
机泉捣粳炊明玑,竹根烧笋然竹枝。锦绷稚子犊献角,玉版阿师囊颖锥。 同槃苦觉风味好,对客不知寒涕垂。古来山林例穷饿,藜苋诳腹蕨充饥。 我今一饱万想灭,老马释羁牛脱縻。南山苍苍入箕踞,凉月囧囧生谈犀。 公无说与市朝予,啄腐吞腥渠得知。
quán dǎo jīng chuī míng   zhú gēn shāo sǔn rán zhú zhī jǐn bēng zhì xiàn jiǎo   bǎn ā shī náng yǐng zhuī    
tóng pán jué fēng wèi hǎo   duì zhī hán chuí lái shān lín qióng è 饿   xiàn kuáng jué chōng    
jīn bǎo wàn xiǎng miè   lǎo shì niú tuō nán shān cāng cāng liáng   yuè jiǒng jiǒng shēng tán    
gōng shuō shì cháo   zhuó tūn xīng zhī