食荨

宋代 释慧空
朔风吹雪排疏棂,敲冰汲水淘香粳。前村老樵馈法供,深壑病夫精勤诚。 聃聃黄耳拥秀色,不约春气钟柴荆。隆隆沙铛沤起灭,点点釜口风雨争。 严行禁谒戒俗客,约束从事烦庖丁。老饕寓意前具办,宿衲得路丰颐赪。 中林雪月皎户牖,一饱对榻双眸明。五侯之家政自醉,我因欲卧听松声。
shuò fēng chuī xuě pái shū líng   qiāo bīng shuǐ táo xiāng jīng qián cūn lǎo qiáo kuì gòng   shēn bìng jīng qín chéng
dān dān huáng ěr yōng xiù   yuē chūn zhōng chái jīng lóng lóng shā dāng ōu miè   diǎn diǎn kǒu fēng zhēng
yán xíng jìn jiè   yuē shù cóng shì fán páo dīng lǎo tāo qián bàn   宿 de fēng chēng
zhōng lín xuě yuè jiǎo yǒu   bǎo duì shuāng móu míng hòu zhī jiā zhèng zuì   yīn tīng sōng shēng