食雪

宋代 赵孟坚
君不见苏子卿,十有九年留朔廷。 牧羝未乳归未得,吞毡莫救饥肠鸣。 又不见陶学士,家居三冬足文史。 玉堂退直清兴生,谩把烹茶夸婢子。 我生徒饱太仓粟,慨怀伊人常缩恧。 我才又无挥翰手,食此岂不颜增存。 浪游枉自在江湖,几年见雪一语无。 只同儿童跳梁喜,欲吟自觉肠乾枯, 朔风打头夜来泊,拥篷晓见银模糊。 银盘收拾和蔗浆,银匙搅碎红珊瑚。 一抄入品清风生,再抄乍觉心眼明。 连抄疾啜盘已竟,肌肤起粟神魂轻。 食罢拱手谢苍天,小儒不学食露盘, 无补多慾妄求仙。愿言片片皆诗料, 吐吞造化归毫端。亦不吟河桥送别凄凉句, 亦不吟依本胡芦取天怒。但愿冰棱雪块在心胸, 飘飘解做梅花赋。
jūn jiàn qīng   shí yǒu jiǔ nián liú shuò tíng  
wèi guī wèi   tūn zhān jiù cháng míng  
yòu jiàn táo xué shì   jiā sān dōng wén shǐ  
táng tuì 退 zhí qīng xīng shēng   mán pēng chá kuā  
shēng bǎo tài cāng   kǎi huái 怀 rén cháng suō  
cái yòu huī hàn shǒu   shí yán zēng cún  
làng yóu wǎng zai jiāng   nián jiàn xuě  
zhǐ tóng ér tóng tiào liáng   yín jué cháng qián  
shuò fēng tóu lái   yōng péng xiǎo jiàn yín  
yín pán shōu shí zhè jiāng   yín shi jiǎo suì hóng shān  
chāo pǐn qīng fēng shēng   zài chāo zhà jué xīn yǎn míng  
lián chāo chuài pán jìng   shén hún qīng  
shí gǒng shǒu xiè cāng tiān   xiǎo xué shí pán  
duō wàng qiú xiān yuàn yán piàn piàn jiē shī liào    
tūn zào huà guī háo duān yín qiáo sòng bié liáng    
yín běn tiān dàn yuàn bīng léng xuě kuài zài xīn xiōng    
piāo piāo jiě zuò méi huā