时习斋

宋代 宇文虚中
未厌平生习气浓,更将馀事训儿童。鲁论二万三千字,悟入从初一句中。
wèi yàn píng shēng nóng   gèng jiāng shì xùn ér tóng lùn èr wàn sān qiān   cóng chū zhōng