是夕雨大作复呈潘提举

宋代 赵蕃
云行方陆离,月出重蔽亏。 旋听隐其响,已见沛然驰。 信有谁能御,那云鼓再衰。 天瓢快倾泻,旱魃勇鞭笞。 卧想歌谣疾,顿宽车戽疲。 中宵犹飒沓,既晓尚纷披。 五日能如一,有年端可期。 旱头今已破,雨脚不难垂。 使者岂为德,天心兹可知。 在予非赫赫,于汝要熙熙。 始急救荒法,终传喜雨诗。 但须观气象,不必问蓍龟。 米贱行当复,物生斯得宜。 宁容倦游者,侘傺独天涯。
yún xíng fāng   yuè chū zhòng kuī  
xuán tīng yǐn xiǎng   jiàn pèi rán chí  
xìn yǒu shuí néng   yún zài shuāi  
tiān piáo kuài qīng xiè   hàn yǒng biān chī  
xiǎng yáo   dùn kuān chē  
zhōng xiāo yóu   xiǎo shàng fēn  
néng   yǒu nián duān  
hàn tóu jīn   jiǎo nán chuí  
shǐ 使 zhě wèi   tiān xīn zhī  
zài fēi   yào  
shǐ jiù huāng   zhōng chuán shī  
dàn guān xiàng   wèn shī guī  
jiàn háng dāng   shēng  
níng róng juàn yóu zhě   chà chì tiān