施兄折赠苔梅将以二绝和韵谢之

宋代 程公许
枯木岩前不受寒,几曾披腹诧琅玕。 春风何限间花草,岁晚贞心要耐看。
yán qián shòu hán   zēng chà láng gān  
chūn fēng xiàn jiān huā cǎo   suì wǎn zhēn xīn yào nài kàn