施兄折赠苔梅将以二绝和韵谢之

宋代 程公许
老干查牙裹绿苔,雪中能有几花开。 杜陵不耐香愁乱,更看幽人轻折来。
lǎo gàn zhā guǒ 绿 tái   xuě zhōng néng yǒu huā kāi  
líng nài xiāng chóu luàn   gèng kàn yōu rén qīng zhé lái