食蟹

宋代 李纲
秋风萧萧芦苇苍,野岸郭索纷成行。持矛被甲正雄健,意气正欲行无旁。 朝魁执穗似有礼,拥剑敌虎何其强。野人篝火夜采拨,束缚赴鼎如驱羊。 樽前风味若无敌,芼以橙橘尤芬芳。流膏斫雪快一饱,咀嚼海错皆寻常。 丹枫夜落吴天霜,䆉稏欲熟千畦黄。梁溪白蟹正可钓,雏鸡浊酒肥且香。 先生归去营口腹,老饕未许他人当。 家山渐近意渐适,思归岂独鲈鱼乡。
qiū fēng xiāo xiāo wěi cāng   àn guō suǒ fēn chéng háng chí máo bèi jiǎ zhèng xióng jiàn   zhèng xíng páng    
cháo kuí zhí suì shì yǒu   yōng jiàn qiáng rén gōu huǒ cǎi shù   dǐng yáng    
zūn qián fēng wèi ruò   mào chéng yóu fēn fāng liú gāo zhuó xuě kuài bǎo   jué hǎi cuò jiē xún cháng    
dān fēng luò tiān shuāng   shú qiān huáng liáng bái xiè zhèng diào chú   zhuó jiǔ féi qiě xiāng    
xiān sheng guī yíng kǒu   lǎo tāo wèi rén dāng  
jiā shān jiàn jìn jiàn shì   guī xiāng