食蟹

宋代 张耒
世言蟹毒甚,过食风乃乘。 风淫为末疾,能败股与肱。 我读本草书,美恶未有凭。 筋绝不可理,蟹续牢如絙。 骨萎用蟹补,可使无骞崩。 凡风待火出,热甚风乃腾。 中炎若遇蟹,其快如霜泠。 俗传未必妄,但恐殊爱僧。 本草起东汉,要之出贤能。 虽失谅不远,尧跖终殊称。 书生自信书,俚说徒营营。
shì yán xiè shén   guò shí fēng nǎi chéng  
fēng yín wèi   néng bài gōng  
běn cǎo shū   měi è wèi yǒu píng  
jīn jué   xiè láo huán  
wēi yòng xiè   shǐ 使 qiān bēng  
fán fēng dài huǒ chū   shén fēng nǎi téng  
zhōng yán ruò xiè   kuài shuāng líng  
chuán wèi wàng   dàn kǒng shū ài sēng  
běn cǎo dōng hàn   yào zhī chū xián néng  
suī shī liàng yuǎn   yáo zhí zhōng shū chēng  
shū shēng xìn shū   shuō yíng yíng