世贤双生一子夭死慰之以诗 其一
城东瓜熟子离离,长向西园记送时。正爱春风联蒂好,坐愁寒雨一枝垂。
人生得意难为乐,造物何心亦妒奇。从此柯条终远大,为君重诵古绵诗。
chéng
城
dōng
东
guā
瓜
shú
熟
zi
子
lí
离
lí
离
,
zhǎng
长
xiàng
向
xī
西
yuán
园
jì
记
sòng
送
shí
时
zhèng
。
ài
正
chūn
爱
fēng
春
lián
风
dì
联
hǎo
蒂
zuò
好
,
chóu
坐
hán
愁
yǔ
寒
yī
雨
zhī
一
chuí
枝
垂
。
rén
人
shēng
生
de
得
yì
意
nán
难
wéi
为
lè
乐
,
zào
造
wù
物
hé
何
xīn
心
yì
亦
dù
妒
qí
奇
cóng
。
cǐ
从
kē
此
tiáo
柯
zhōng
条
yuǎn
终
dà
远
wèi
大
,
jūn
为
zhòng
君
sòng
重
gǔ
诵
mián
古
shī
绵
诗
。