示乡叟

唐代 方干
暮齿甘衰谢,逢人惜别离。青山前代业,老树此身移。 买药将衣尽,寻方见字迟。如何镊残鬓,览镜变成丝。
chǐ 齿 gān shuāi xiè   féng rén bié qīng shān qián dài   lǎo shù shēn
mǎi yào jiāng jǐn   xún fāng jiàn chí niè cán bìn   lǎn jìng biàn chéng