识喜

宋代 陆游
齿摇徐自定,发脱却重生。 意适簪花舞,身轻拾杖行。 僧招决棋战,客让主诗盟。 尚欲潇湘去,烟帆不计程。
chǐ 齿 yáo dìng   tuō què zhòng shēng
shì zān huā   shēn qīng shí zhàng xíng
sēng zhāo jué zhàn   ràng zhǔ shī méng
shàng xiāo xiāng   yān fān chéng