示吴守

宋代 胡寅
汲湔明月泉,散襟清风亭。 秋阳不能暑,宿酒爽以醒。 佳哉此胜原,历览所未经。 一溪曲折白,万嶂低昂青。 上有蛰龙湫,比渭不比泾。 天边建河汉,地底奔雷霆。 物产不储秀,伊谁当炳灵。 早负李固笈,夜拾车公萤。 古学探奥穾,高文掞天庭。 善刀随所遇,小试常发硎。 胡为岭南州,尚屈摩霄翎。 人生多离合,泛泛如流萍。 忽焉复邂逅,岂辞倒公瓶。 著身山水窟,已浣埃壒形。 况乃家塾间,美诵盈客听。 颀颀两孙子,玉立此宁馨。 居然五经笥,问岁才十龄。 诗成使之哦,清越公其聆。
jiān míng yuè quán   sàn jīn qīng fēng tíng
qiū yáng néng shǔ   宿 jiǔ shuǎng xǐng
jiā zāi shèng yuán   lǎn suǒ wèi jīng
zhé bái   wàn zhàng áng qīng
shàng yǒu zhé lóng jiǎo   wèi jīng
tiān biān jiàn hàn   bēn léi tíng
chǎn chǔ xiù   shuí dāng bǐng líng
zǎo   shí chē gōng yíng
xué tàn ào yào   gāo wén yàn tiān tíng
shàn dāo suí suǒ   xiǎo shì cháng xíng
wéi lǐng nán zhōu   shàng xiāo líng
rén shēng duō   fàn fàn liú píng
yān xiè hòu   dào gōng píng
zhù shēn shān shuǐ   huàn āi ài xíng
kuàng nǎi jiā shú jiān   měi sòng yíng tīng
liǎng sūn zi   níng xīn
rán jīng   wèn suì cái shí líng
shī chéng shǐ 使 zhī ó   qīng yuè gōng líng