十五删

明代 释函是
别有凌霜意,枯荣从去还。不堪横却月,以此到庐山。 草色催人老,幽葩空自閒。春风能解冻,零落岂须攀。
bié yǒu líng shuāng   róng cóng hái kān héng què yuè   dào shān
cǎo cuī rén lǎo   yōu kōng xián chūn fēng néng jiě dòng   líng luò pān