十五日云阴凉尤甚再赋长句

宋代 陆游
褦襶京尘触热行,岂知世有野堂清。 磑茶落雪睡魔退,激水跳珠凉意生。 亹亹清风随麈柄,悠悠长日付棋枰。 小舟先向苹汀泊,浴罢还须泛月明。
nài dài jīng chén chù xíng   zhī shì yǒu táng qīng
wéi chá luò xuě shuì tuì 退   shuǐ tiào zhū liáng shēng
wěi wěi qīng fēng suí zhǔ bǐng   yōu yōu cháng píng
xiǎo zhōu xiān xiàng píng tīng   hái fàn yuè míng